30-07-2014

Duyên nghề nghiệp

Cu Tí là một đứa xấu chơi. Trò thô bỉ nó thường làm là ngó trộm vô màn hình smartphone của người khác. Khi người ta đang chơi game mà ngó vô thì cũng hơi bực mình, nhưng thôi chả nói làm gì. Đàng này, khi người ta đang nhắn tin hết sức riêng tư cho bồ bịch, hoặc nhắn tin khất nợ, đòi nợ… mà nó cũng ráng dí mắt vô đọc. Đọc xong còn bô lô ba la bình phẩm thiệt là nhí nhố. Có lần đang ngồi cafe với Cu Tèo, Tèo nhận được tin nhắn mở ra coi, Cu Tí cũng chồm tới đọc ké. Hóa ra tin nhắn của người yêu chửi Tèo tan nát và đòi chia tay. Cu Tí cười lên hé hé và rao ầm lên trong quán cà phê. Cu Tèo tức quá giơ điện thoại đập một phát vô đầu Cu Tí làm banh cả… cái iPhone. Vậy đó mà Cu Tí vẫn không chừa, không cần biết phép lịch sự là gì cả, cứ thấy bạn bè gửi hay nhận tin nhắn là ào tới đọc!


29-07-2014

Phần thưởng của Tổng thống

Hồi xưa đi học, mỗi tháng đều có xếp hạng. Cuối năm có xếp hạng toàn niên học, những đứa xếp hạng nhứt, nhì, ba đều được lãnh thưởng (hổng có xếp loại tiên tiến, xuất sắc như bi giờ, hi hi). Phần thưởng to lắm, giá trị lắm làm mấy đứa con nít được lãnh thưởng sướng tưng (không phải phụ huynh góp tiền cho trường để trường thưởng lại cho con em mình đâu nghen).

Năm học 1969-1970, tui học lớp Năm trường Tiểu học Long Khánh, cô giáo là cô Nguyễn thị Bạch Nhạn. Đó là ngôi trường Tiểu học lớn nhất và gần như duy nhất của tỉnh Long Khánh. Năm đó và vài năm sau này, ngoài phần thưởng nhứt lớp còn có phần thưởng nhứt trường (cũng là nhứt tỉnh) dành cho đứa học sinh học giỏi. Phần thưởng này gọi là phần thưởng của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn văn Thiệu.


Cô giáo và học trò cũ gặp lại nhau sau bốn mươi năm

27-07-2014

Khi Ronaldo và Mourinho đến Vũng Tàu

Bấy giờ là mùa hè, Ronaldo 7 và Mourinho rủ nhau tới Vũng Tàu để tắm biển. Có một chàng họ Lâm ở Vũng Tàu ra tiếp 2 nhân vật nổi tiếng này. Lâm hỏi: Các vị có biết Vũng tàu này gắn bó với các vị thế nào không?



Dĩ nhiên là Ronaldo và Mourinho cóc biết, họ chỉ biết bóng đá, và bi giờ đang nghỉ đá thì đi nghỉ hè tắm biển thôi. Lâm nhỏ nhẹ giải thích:
  • Các vị biết thiên trường ca nổi tiếng Lusiades của thi hào Bồ Đào Nha Louis de Camoens không?

26-07-2014

Lỗi của đứa đánh máy!

Lỗi của đứa đánh máy!

Câu này quen quá heng. Có khi dị bản của nó là: Lỗi của thằng đánh máy! hay Lỗi của con đánh máy!

Chung quy là thằng/con đánh máy có lỗi chứ không phải ông/bà ra cái văn bản đó.

Nhưng mà...

Tại sao lại là Lỗi của đứa đánh máy!

Nhớ ngày xưa hình ảnh người thư ký đánh máy ở công sở là một người công chức tận tụy. Chẳng những có kỹ năng nghề nghiệp rất tốt là đánh máy 10 ngón, đánh không nhìn bàn phím mà còn có tinh thần trách nhiệm rất cao nữa.





23-07-2014

Người quen của Văn Tèo

Theo thói quen, Văn Tèo lên giường ngủ với chiếc smartphone lo le trong tay. Chủ yếu là chơi Facebook. Chát chít, coi tụi bạn bè chém gió, tự sướng và tào lao mọi thứ trên đời, coi có đường link nào hay hay thì nhấp vô để nghía. Cứ như thế cho đến khi mắt híp lại và ngáy khò khò.

Tối nay, khi Văn Tèo quá đã đời với Facebook và nhắm mắt lại để ngủ thỉ bỗng dưng có ai kêu to:
  • Ê, Tèo!

20-07-2014

Xa rồi một trái nam trân - Mây giăng nhiều trên đỉnh Hải Vân

1.
Rồi mai anh trở về
Cha anh không còn nữa
Mẹ anh bây giờ đã già
Ngũ Hành năm cụm núi xanh xanh
Xa rồi một trái nam trân
Mây giăng nhiều trên đỉnh Hải Vân

Đó là ca từ trong bài hát Năm cụm núi quê hương (Nhạc Minh Kỳ, phổ thơ Tường Linh, bài thơ và bài hát xin xem tại đây). Xưa kia nghe bài hát này không biết nam trân là trái gì, nhưng với giai điệu và lời ca tha thiết ngọt ngào như thế, với hình ảnh mơ màng như thế, và lại thêm cái tên rất sang trọng nam trân thì tôi nghĩ ngay rằng nam trân phải là một trái gì quý giá vô cùng, hoặc không thì cũng phải rất thân thương trìu mến.

2.
Mà đúng là như vậy thật. Nam trân nghĩa là sản vật quý giá của phương Nam, đó là tên mà vua nhà Nguyễn đã ban tặng cho trái bòn bon (loòng boong) của đất Quảng Nam.


Cây và trái nam trân (bòn bon) - Ảnh: Wikipedia

Năm cụm núi quê hương

Bài thơ
Năm cụm núi quê hương


19-07-2014

Cẩm tú cầu

Năm 1966 ba má cất được nhà riêng ở Long Khánh. Lúc đó ba mới ba mươi tuổi, má hai sáu. Đôi vợ chồng trẻ bên ngôi nhà mới. Con đầu lòng là tôi, đã 7 tuổi (má lấy chồng sớm và có con sớm quá nhỉ?)

Cứ ít lâu ba lại mang từ đâu đó về những loại hoa để trồng trước sân nhà cho đẹp. Thật là vui và hạnh phúc.

Một ngày nọ, ba mang về một loại hoa lạ, rất lạ, chưa từng thấy bao giờ. Ba rất hân hoan vì có được loại hoa này. Mấy anh em tôi xúm xít tới coi. Ba trịnh trọng nói: Hoa này có tên là Hortensia. Hiếm lắm đó, vì chỉ có thể trồng được ở xứ lạnh thôi.

Rồi như sợ tôi nghe không kịp, ba vừa đọc từng chữ, vừa giải thích thêm: Oọc - tăng - xia, người ta còn gọi là hoa Bốn mùa, vì màu sắc của nó thay đổi 4 lần từ lúc ra hoa tới lúc tàn úa.