02-09-2015

Chơi Facebook đi bác Tư!

Cu Tèo về quê thăm bác Tư. Dù ở nhà quê nhưng bác Tư sử dụng Internet cũng thành thạo lắm, ổng cầm smartphone đọc báo xoèn xoẹt, tin tức Đông Tây gì cũng biết ngay, biết hết. Phải cái là ổng không xài Facebook. Tèo nghĩ chắc bác Tư hổng biết về mạng xã hội này, nên dụ:
  • Bác Tư chơi Phây đi bác Tư. Phây hay lắm đó, bác Tư đưa lên đó hình bác Tư đi làm ruộng, đi ăn giỗ… hay là kể chuyện xóm làng là tụi con biết liền. Ngược lại tụi con đi học, đi làm, đi chơi như thế nào cũng đưa lên Phây, bác Tư biết được con cháu đang làm gì.

01-09-2015

Cỏ đuôi chồn

Cỏ đuôi chồn là một dạng cỏ lau, bông cỏ  màu hơi nâu tím, giống đuôi con chồn.



Những ai đã từng làm rẫy, làm vườn chắc đều ghét cay ghét đắng loài cỏ này. Dĩ nhiên, đã làm vườn, làm rẫy thì phải diệt cỏ, nhưng thêm vào đó là loài cỏ đuôi chồn rất dễ ghét, vì nó phát triển rất nhanh, rất mạnh, dẹp vừa xong lại mọc lên mạnh mẽ. Hạt cỏ trong hoa được gió thổi tung bay khắp nơi, đụng chỗ nào cũng mọc được.

28-08-2015

"Á đù" nghĩa là gi?

Chắc các bạn cũng như tui, đều cho rằng "Á đù" xuất phát từ một từ rất tục tĩu mà ra nên ngại sử dụng. Haizzaaa, nó tục tĩu lắm nên xin phép không nhắc xuất xứ ấy ở đây, chỉ biết rằng "Á đù" là một thán từ nhằm diễn tả trạng thái "thiệt là chịu hổng nổi!", "tệ hại như vậy sao?", "bậy bạ hết sức!"...



Mới đây, qua nghiên cứu, tui được biết rằng "á đù" không phải xuất phát từ cái chữ mà mọi người vẫn nghĩ. Vậy nó là gì?

27-08-2015

Núi Minh Đạm

Nếu bạn search thông tin trên mạng, sẽ thấy rằng núi Minh Đạm thuộc huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, nay là huyện Long Đất. Thế nhưng trên thực tế thì hiện nay Bà Rịa - Vũng Tàu không còn huyện Long Đất nữa, chỉ còn huyện Long Điền. Vậy núi Minh Đạm hiện nay thuộc huyện Long Điền? Cũng không! Núi này hiện thuộc thị trấn Phước Hải, huyện Đất Đỏ!

Thôi kệ, chuyện lộn xộn xảy ra là do nhà nước ta đổi tên và chia tách huyện, không cần quan tâm, miễn ta biết đường đi tới núi Minh Đạm là được. Từ Long Hải, bạn đi theo con đường dọc bờ biển (tỉnh lộ 44A) khoảng vài km là tới địa phận thị trấn Phước Hải, cứ thế bạn đi tiếp khoảng vài ba km nữa nhìn bên trái có bảng chỉ đường lên núi Minh Đạm, cứ thế đi lên khoảng 5 km là tới nơi.


Núi Minh Đạm. Ảnh: Saigon Times

26-08-2015

Bơi trong tháng cô hồn

Người ta nói tháng 7 âm lịch là tháng cô hồn. Trong tháng này những hồn ma chết oan ức hoặc không có người thân cúng tế thường vương vất chốn trần gian để hưởng trai đàn chẩn tế. Chính vì “mật độ” oan hồn trong không gian cao quá cho nên trong tháng làm gì cũng không được suôn sẻ. Giới kinh doanh tối kỵ chuyện khai trương, động thổ, làm ăn lớn trong tháng cô hồn. Do đó nhiều nhà doanh nghiệp thà là ngồi chơi xơi nước trong tháng, còn hơn là làm ăn để chịu thiệt hại.

Hắn cũng vậy, có kiêng có lành mà, cho nên trong tháng này hắn quyết không làm gì hết, chỉ ngồi nhà uống cà phê thư giãn thôi.


22-08-2015

Sao gọi là Ngã tư Ga?

Ngã tư Ga là một mốc địa điểm khá quen thuộc với người Sài Gòn và các tỉnh lân cận. Đó là một giao lộ giữa quốc lộ 1A và đường Hà Huy Giáp, thuộc địa bàn phường Thạnh Lộc, quận 12, TPHCM. Giao lộ này bây giờ là cầu vượt, với 4 hướng về trung tâm Sài Gòn, Hóc Môn (quận 12), Thủ Đức và Bình Dương.

Hôm rồi, khi đi ngang qua đây, cậu con tôi hỏi: Sao kêu là Ngã tư Ga vậy ba?

Tôi buộc miệng trả lời: Chắc tại hồi trước ở đây có ga xe lửa!


Bến xe Ngã Tư Ga. Ảnh: Panoramio.com

21-08-2015

Xa xôi Hà Nội

Bình thường, món ăn sáng bình dân nhất là xôi. Hủ tiếu, phở từ 25 đến 30 ngàn một tô. Bánh mì thịt 10 đến 15 ngàn một ổ. Xôi thì nếu hết tiền mua một gói 5 ngàn lót dạ cũng được. Với lại ăn xôi (hoặc bánh mì) nó gọn, nhanh, không cầu kỳ.

Bởi vậy, tui ra Hà Nội hết tiền, bèn quyết định ăn xôi cho đỡ tốn, mà nhanh nữa. Tuy nhiên, đã đi du lịch thì phải ăn chỗ có tiếng một chút để vế còn khoe với mọi người là mình ăn đặc sản chớ. Gần khách sạn tui ở có quán xôi vỉa hè nổi tiếng Hà Nội là Xôi Yến, đường Nguyễn Hữu Huân. Tui thả bộ ra ăn xôi.

Cái quán xôi vỉa hè đó đây nè:


Xôi Yến, Nguyễn Hữu Huân. Ảnh: Zing

12-08-2015

Tỷ phú đang ở đâu?

Tui đi thăm nó ở bịnh viện, sẵn tiện giúp nó ít tiền để đóng viện phí. Tội nghiệp, đã không có việc làm mà lại còn bịnh tật nữa.

Ngồi trò chuyện với tui, nó than thở:
  • Phải chi tụi nó trả giá cái trang web của em cao một chút thì em đã bán rồi, có tiền xài chớ đâu để khó khăn vầy. Mà thôi, em quyết phải giữ giá cho mình chớ không bán rẻ!