18 thg 6, 2020

Vũ Hữu Định và... còn hơn chút gì để nhớ

Nhắc Vũ Hữu Định là ai cũng nhớ tới bài thơ Còn chút gì để nhớ và bài hát do Phạm Duy phổ từ bài thơ nói trên đã trở thành tuyệt tác.


Biển hồ Pleiku. Ảnh: PHN

Ngoài Còn chút gì để nhớ có bản nhạc nào phổ từ thơ Vũ Hữu Định nữa hay không? Chắc đa số mọi người đều trả lời là Không, Thật ra chỉ cần một bài (thơ và nhạc) Còn chút gì để nhớ là đã quá đủ để tên tuổi Vũ Hữu Định sống mãi trong lòng người yêu thơ, yêu nhạc rồi. Thế nhưng còn một bài thơ khác của Vũ Hữu Định được một nhạc sĩ nổi tiếng phổ nhạc mà ít người biết. Điều bất ngờ, đó là một nhạc sĩ cách mạng với những bài hát quen thuộc Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh, Xuân chiến khu, Tiếng chày trên sóc Bombo, Bài ca may áo... Bài thơ Đứng giữa đồng không của Vũ Hữu Định đã được Xuân Hồng phổ nhạc vào năm 1996.

15 thg 6, 2020

Sân chim Vàm Hồ

Tui biết đến sân chim Vàm Hồ từ lâu lắm, hồi thiên niên kỷ trước lận á. Ấy là qua cuốn Non nước Việt Nam của Tổng cục Du lịch. Đó là một sân chim lớn ở miền Nam, cách thành phố Bến Tre khoảng 50 km, là nơi trú ngụ của hàng trăm ngàn con cò, con vạc cùng các loài chim khác như cồng cộc, le le. Diện tích Vàm Hồ khoảng 40 ha, trong đó có 15 ha rừng chà là nguyên sinh. Thấy thích quá!

Thuở đó tui chưa có dịp đi nhiều, chưa biết tới cái sân chim nào. Nghĩ thầm sân chim Bạc Liêu vốn nổi tiếng thì xa quá, sân chim Vàm Hồ ở Bến Tre gần hơn, chắc có dịp phải tới cho biết.

8 thg 6, 2020

Tu viện Khánh An, ngôi chùa có phong cách kiến trúc Nhật

Ở An Phú Đông, có một công trình kiến trúc rất đẹp mang đậm nét Nhật Bản. Rất nhiều du khách tới đây để thưởng ngoạn, chụp ảnh lưu niệm. Hầu như lúc nào tới đây bạn cũng thấy có những bạn trẻ tạo kiểu dáng để chụp ảnh (kể cả người già như tui... cũng vậy). Ấy, nhưng nơi này không phải công viên, chốn nghỉ mát... mà nó là một ngôi chùa, mang tên Tu viện Khánh An. Ngoài ra đây còn là một Di tích Lịch sử cấp thành phố (bạn lưu ý nghen, Di tích Lịch sử chớ không phải Di tích Kiến trúc Nghệ thuật!).



Tu viện Khánh An nằm hơi xa trung tâm thành phố, nhưng dễ tìm vì kiến trúc bề thế và khuôn viên rộng lớn, tọa lạc ở góc đường Võ thị Thừa và An Phú Đông 27 thuộc địa bàn phường An Phú Đông, quận 12.

3 thg 6, 2020

Huyền thoại về dũng sĩ, nghệ sĩ Ama Kông

Ama Kông thổi tù và. Ảnh: Đ.B.T trên laodong.vn

Ảnh trên là tui mượn từ báo Lao động online, vì nó đẹp và là một trong những bức ảnh hiếm hoi Ama Kông đang thổi tù và. Nhưng tui tự hào vì tui không có ảnh nhưng có clip ông đang thổi tù và cơ! Không phải một mà là đến 3 clip!

Ama Kông là vua săn voi lẫy lừng của Tây nguyên. Ngày ấy, mỗi khi đoàn săn voi khởi hành để đi săn thì người trưởng đoàn (ở đây là Ama Kông) lấy tù và ra và thổi một hồi còi xuất quân. Khi tiếp cận được voi và bắt đầu vây bắt, người trưởng đoàn lại nổi một hồi còi xung trận. Cuối cùng, khi đã bắt được voi và lên đường về nhà, lại một hồi còi nữa, có thể coi là hồi còi khải hoàn. Tiếng tù và vang rất xa và người ở nhà có thể nghe thấy để biết được những dũng sĩ của mình đang làm gì.

17 thg 5, 2020

Chưa biết ăn năn

Sám hối thì có thể tui chưa biết, nhưng ăn năn thì biết rồi. Năn là cái củ này, chắc là nhiều người cũng đã ăn năn giống tui. Nếu không phải ăn năn đơn thuần thì cũng là ăn năn đi kèm với - không phải với sám hối - mà là với... chè!


Củ năn

12 thg 5, 2020

Bạn ơi, quan hà xin cạn chén ly bôi

Chuyện là nhà bên cạnh có đám tang. Đến giờ di quan, giàn nhạc bỗng trỗi lên một giai điệu hết sức quen thuộc:

Bạn ơi, quan hà xin cạn chén ly bôi
Ngày mai tôi đã, đã đi xa rồi...

Đó là bài Biệt kinh kỳ của Minh Kỳ - Hoài Linh, và tất nhiên đó không phải là... nhạc đám ma! Đó là khúc ca của người trai giã từ thành đô để ra chiến trận. Thế nhưng giai điệu thiết tha của một thuở xa xưa cùng với lời ca đi theo "Ngày mai tôi đã, đã đi xa rồi" tưởng như phù hợp với lời chia tay người ra đi vĩnh viễn, làm lòng tui chùng xuống, u hoài...



7 thg 5, 2020

Em đi bán chè thưng

Em đi bán chè thưng

Có một bài vọng cổ xưa, khá nổi tiếng, do hai ông Út, bà Út tài danh của sân khấu cổ nhạc miền Nam trình bày, (Út Trà ÔnÚt Bạch Lan). Bài vọng cổ mở đầu bằng lời rao ngọt lịm của cô Út như sau:

Ai ăn chè bột khoai, bún tàu, đậu xanh, nước dừa, đường cát hông



5 thg 5, 2020

Xổ số kiến thiết Quốc gia

Hồi còn nhỏ tui mê sưu tầm đủ thứ: tem, tiền cổ... và vé số! Tem và tiền thì đúng là vật phẩm sưu tập, nhưng còn vé số thì đúng là cái thứ chẳng ai sưu tập và dĩ nhiên là chẳng có giá trị gì cả. Chỉ là cái thứ mà người lớn sau khi dò số xong (và không trúng, dĩ nhiên) bỏ đi thì thằng con nít lượm lại để dành.

Ngoài cái lý do là tờ vé số dễ kiếm đối với đứa con nít hơn là tem hay tiền cổ, còn một lý do nữa khiến tui thích sưu tầm vé số. Đó là tờ vé số hồi xưa rất đẹp. Chính cái cảm giác tiếc tiếc khi một vật phẩm đẹp, người lớn phải bỏ tiền ra mua mà bây giờ bỏ đi khiến tui lượm lại để dành, hơn là ý thức sưu tầm.

Và cũng vì cái trò lẩm cẩm ấy mà bây giờ sau hơn nửa thế kỷ tui vẫn còn giữ hàng trăm tờ vé số để bây giờ lấy ra coi cho đỡ buồn... và có nhiều điều để nhớ lại cũng hay hay...

Đây là mặt trước và mặt sau của 2 tờ vé số phát hành năm 1962. Giá 10 đồng một tờ, cơ cấu giải trúng in ở mặt sau. Mặt trước tờ vé số in hoa văn như tiền giấy. Ảnh trên tờ vé số là một tác phảm nhiếp ảnh đàng hoàng, có tên tác giả (góc dưới bên trái), tên bức ảnh (dưới, giữa) và tên nhà in (Kim Lai Ấn quán, góc dưới bên phải).