13 thg 9, 2019

Thu khói lửa - nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba

Nguyễn Hữu Ba (1914 - 1997) là một nhạc sĩ tài ba, nổi tiếng. Ông được tôn xưng là nhạc sư. Nhà thơ Ưng Bình Thúc Giạ Thị (1877 – 1961) đã có lời thơ ca ngợi nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba như sau:

Con chim hoàng anh đậu cành dương liễu
Con chim hoàng điểu đậu cánh mai hoa

Giữa xuân kinh có Viện Tỳ Bà
Nhạc sư có Nguyễn Hữu Ba nước mình.


Tuy vậy, những công trình nổi tiếng của ông là những nghiên cứu về âm nhạc dân tộc, còn các sáng tác âm nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba đa phần là trước năm 1950, lúc đó tui... chưa sinh ra. Vì vậy một người ngoại đạo về âm nhạc như tui hầu như không biết về ông.

Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba (1914 - 1997)

12 thg 9, 2019

Phạm Duy, dân ca Jarai và... nhạc chiêu hồi

Tập Dân ca là một tuyển tập dân ca Việt Nam và quốc tế, do Phạm Duy chọn lọc, phát hành năm 1966. Ngoài những bài dân ca do ông sưu tập và biên soạn lời mới còn có những bài hát của chính ông, mang âm hưởng dân ca, như: Quê nghèo, Gánh lúa, Bà mẹ quê... Như nhiều bài hát của Phạm Duy, hầu hết những bài hát này nhanh chóng phổ biến rộng rãi.


Bìa tập Dân ca do Phạm Duy sưu tập, phát hành năm 1966

Trong tuyển tập này có 3 bài dân ca Jarai và hồi nhỏ tui được biết và được dạy hát cả 3 bài. Có lẽ nhiều bạn miền Nam cùng thời cũng vậy. Đó lần lượt là các bài dân ca Một mẹ trăm con, Chiêng trống cồng Anh mau về.

11 thg 9, 2019

Trồng hường bẻ lá che hường

Có lẽ các bạn có tuổi thơ ở miền Nam đều đã từng nghe câu ca dao hát ru này:

Trồng hường phải khéo che hường
Nắng che mưa đậy, cho hường trổ bông

Trồng hường bẻ lá che hường
Nắng che mưa đậy, cho hường trổ bông

Mà nếu chưa nghe hát ru, chắc cũng từng nghe bài dân ca Lý che hường bắt nguồn từ những câu ca dao này. Phạm Duy đã sưu tầm và biên tập lại chút ít, in trong tập Dân ca, phát hành năm 1966.



4 thg 9, 2019

Bước xuống đời

Bước xuống đời, nhẹ nhàng anh bước xuống đời
Vào cuộc chơi, đen trắng rủi may
Vào cuộc chơi, mang nặng phận người
Đường lợi danh, trăm nẻo buồn tênh

18 thg 7, 2019

Bỗng nhớ chuyện ngày xưa

Hôm nay, tình cờ đọc trên báo Tuổi trẻ mẩu tin "Đôi bạn thủ khoa chung lớp ở một trường làng" bỗng nhớ chuyện 42 năm trước.


Câu chuyện trên báo Tuổi trẻ kể về 2 bạn nhỏ đậu thủ khoa kỳ thi TNPT của tỉnh Quảng Ngãi năm 2019 lại là 2 học sinh cùng lớp ở một ngôi trường làng thuộc huyện Mộ Đức.

Gọi là bỗng nhớ, bởi vì chỉ cần sửa lại nội dung trên thành tỉnh Đồng Nai năm 1977 huyện Long Khánh là sẽ trở thành câu chuyện của tui và người bạn thân - chỉ có điều bạn tui là bạn trai chớ hông phải bạn gái như câu chuyện trên. Anh tên Trần Thế Hiệp.

15 thg 7, 2019

Phiêu linh (feeling) trên tuyến đường sắt Đà Lạt - Trại Mát

Giới du lịch thường nhắc đến ga Đà Lạt như là nhà ga độc đáo với nhiều kỷ lục: 
  • Nhà ga cao nhất
  • Nhà ga cổ nhất (cùng với ga Hải Phòng)
  • Đầu tàu chạy bằng hơi nước duy nhất (chỉ có ở Đà Lạt)
  • Nhà ga độc đáo nhất và đẹp nhất
và khẳng định rằng đây là điểm phải đến khi du khách đặt chân tới Đà Lạt. Đúng vậy rồi, khung cảnh nơi đây quá độc đáo, kết hợp giữa nét đẹp cao nguyên của Đà Lạt và những đầu máy, toa xe cổ kính là chỗ để ta có những bức ảnh thật ấn tượng. Đây còn là nhà cổ, bên trong nhà ga còn duy trì các phòng bán vé, phòng làm việc, sảnh chờ... theo đúng kiến trúc ngày xưa.

Ga Đà Lạt

8 thg 7, 2019

Dấu tích người xưa (tìm về Ao Dinh và Đám lá tối trời)

Cuộc đời chiến đấu của Bình Tây Đại nguyên soái Trương Định gắn liền với đất Gò Công. Vì vậy, người dân nơi đây kính yêu và tôn thờ ông hơn nơi nào hết. Đặc biệt, tại huyện Gò Công Đông có một Di tích Lịch sử cấp Quốc gia là chuỗi địa điểm liên quan đến cuộc khởi nghĩa của Anh hùng dân tộc Trương Định, bao gồm: Đám lá tối trời (bản doanh của nghĩa quân), Di tích Ao Dinh (nơi ông hy sinh), Đền thờ Trương Định (nơi người dân thờ ông).

Đám lá tối trời nguyên là rừng dừa nước mênh mông rậm rạp thuộc làng Gia Thuận, Gò Công (nay là xã Gia Thuận, Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang), bước vào rừng dừa này sẽ không thấy ánh mặt trời vì lá dừa nước che khuất. Nghĩa quân Trương Định đã chọn vị trí hiểm yếu này làm căn cứ địa của mình. Cuộc kháng chiến thất bại, nhưng nơi này được ghi nhận là Di tích Lịch sử, ghi dấu trang sử chiến đấu hào hùng của dân tộc. Tiếc thay, mặc dù là Di tích Lịch sử cấp Quốc gia, nhưng theo nhu cầu phát triển kinh tế, rừng dừa nước đã bị san phẳng, nơi này biến thành Khu công nghiệp Gia Thuận. Đành thôi, biết làm sao được!


Ao Dinh Đền thờ Trương Định thì vẫn còn. 

7 thg 7, 2019

Có một ngôi đình và có những cái cây

Ngôi đình tọa lạc tại ấp Gò Táo, xã Tân Đông, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang. Tên đình gọi theo tên xã là đình Tân Đông, nhưng người dân cũng gọi theo tên ấp là đình Gò Táo. Nằm ở nơi thôn xóm khá vắng vẻ, lại không phải là ngôi đình có giá trị kiến trúc hay giá trị lịch sử lớn nên dù ngôi đình tồn tại đã lâu mà ngoài dân địa phương hầu như không ai biết đến.

Sau năm 1975, ngôi đình đã hoang vắng lại càng trở nên hoang phế, kết cấu hư hỏng dần. Thế rồi cách đây khoảng 30 - 40 năm, xuất hiện ba cây bồ đề mọc vươn cao lên trên đỉnh của ngôi đình, rễ cây vươn ra bám vào tường, một số rễ chạy dài theo các rãnh khe nứt của đình trở thành cột, kèo chạy dọc, chạy ngang để giữ ngôi đình vững chắc. Vào năm 1990 một cây bồ đề đã bị một số người gỡ về làm cảnh, người dân kịp ra can ngăn nên giữ được hai cây còn lại. Nhờ có hai cây bồ đề tỏa tán lá rộng mà che mưa, che nắng cho mái ngói khỏi mục nát và xuống cấp theo thời gian.




6 thg 7, 2019

Tặng anh một trái dừa non

Có những bài hát ta nghe từ thuở nào và thỉnh thoảng những giai điệu quen thuộc lại vọng về từ ký ức. Biết là quen nhưng chẳng thể nhớ được nhiều và cũng chẳng nhớ tựa là gì. Có một bài hát như thế mà tui chỉ nhớ kỹ được hai câu như sau:

Tặng anh, tặng anh một trái dừa non
Để anh để anh uống nước mát thơm


Hì hà hì hục tìm trên Google suốt cũng không tìm thấy bài này. May nhờ có anh bạn quý biết, tìm được và gởi cho đường link YouTube sau đây. 




29 thg 6, 2019

Tên đường nào ngắn nhất Việt Nam?

Lưu ý câu hỏi nhé: Tên đường nào ngắn nhất? chớ không phải Con đường nào ngắn nhất? Ý nói là tên đường nào có ít chữ cái nhất?

Ở đây ta không kể các tên đường bằng con số, vì kể như vậy thì nhiều lắm. Đặc biệt là tên đường ngắn nhất lại là con đường dài nhất. Đó là Quốc lộ 1, tên đường thì chỉ có mỗi con số 1 thôi mà dài tới 2.301 km! Cũng không kể luôn các tên đường bằng ký hiệu, như D1, D2, N1, N2... vì những tên đường này thì vô số mà không mang ý nghĩa gì đặc biệt. Tóm lại là chỉ xét những đường mang tên người hay sự kiện mà thôi.

Ở Biên Hòa có con đường mang tân Lê A (Lê A là một chiến sĩ du kích, hy sinh ở Long Khánh, Đồng Nai năm 1972 khi 19 tuổi). Tính ra là có 3 chữ cái L, E, A - chắc cũng thuộc loại ngắn nhứt Việt Nam. Nhưng xét cho kỹ thì tên đường này có 4 ký tự L, E, dấu cách, A. Như vậy vẫn dài hơn một tên đường khác chỉ có 3 ký tự thôi. Đó là đường WỪU.


Đường Wừu là một trong những con đường sầm uất ờ Pleiku. Trong ảnh là Trung tâm Hội nghị tiệc cưới trên đường Wừu.

19 thg 6, 2019

Những bài du ca xuất phát từ Long Khánh

Thuở tui còn là học sinh Trung học ở Long Khánh, những bài hát du ca của nhạc sĩ Bùi Công Thuấn đã được phổ biến rất rộng rãi, được hát rất nhiều trong những buổi sinh hoạt tập thể. Ông là một nhạc sĩ nổi tiếng của cả nước, nhưng nổi tiếng nhất là ở Long Khánh, vì ông sống nơi này. Thuở ấy, tụi tui kêu ông là anh, thầy chớ ít kêu ông Bùi Công Thuấn. Kêu anh, vì em gái của ông học chung trường, ngang lớp với tụi tui. Kêu thầy, vì ông dạy học ở Long Khánh (nhưng không có dạy tui).

Nhạc của ông, ngoài việc được hát trong các phong trào, còn được phát trên truyền hình. Đặc biệt là trong những ngày cuối cùng của chính quyền VNCH, 2 bài hát của ông được phát thường xuyên trên đài truyền hình Sài Gòn, là bài Đến với quê hương tôi và Quê hương ta hôm nay khai hội.

Tình đêm liên hoan



Hồi xưa, khoảng một chín sáu mấy, ba tui thỉnh thoảng đánh đờn và hát bài này, nói rằng hồi xưa nữa ông hát nó trong liên hoan văn nghệ ở lớp.

Tui nghe và thích lắm, nghĩ rằng bài Tình đêm liên hoan ở thời của ba tui cũng giống như bài Bài ca tạm biệt ở thời của tui (Gặp nhau đây, rồi chia tay. Ngày vàng như đã vụt qua trong phút giây...), được hát chia tay trong những buổi sinh hoạt tập thể.

4 thg 6, 2019

Hương đồng gió nội bay đi

Vậy là Long Khánh đã chính thức lên thành phố từ ngày 1/6/2019.


Thành phố Long Khánh 2019. Ảnh: Báo Đồng Nai

Nhớ ngày xưa, khi tôi sinh ra và lớn lên nơi đây thì đây là một tỉnh: Tỉnh Long Khánh. Nơi tôi ở là quận Xuân Lộc, tỉnh lỵ của tỉnh Long Khánh

28 thg 5, 2019

Cảm tác ngày mưa

Đây là một thiên trường ca của nhà thi sĩ, được sáng tác ở ký túc xá sinh viên vào một ngày mưa rả rích năm một ngàn chín trăm hồi đó...



17 thg 5, 2019

Dạ lý hương

Dạ lý hương là một loài hoa mà nghe cái tên thôi đã thấy lãng đãng phiêu bồng. Hoa dạ lý hương không rực rỡ thắm tươi, chỉ là những chùm hoa trắng nhỏ li ti nhưng nhìn xa từng chùm hoa như vậy rất thanh khiết, đáng yêu. Thế nhưng đặc sắc nhất chính là hương hoa, mùi hương chỉ tỏa về đêm, đúng như cái tên dạ lý hương cuả nó. Người yêu hoa đã viết về hương hoa dạ lý như sau:

Hương thơm của dạ lý hương đặc biệt quyến rũ mê hoặc lòng người. Đó là một mùi hương kì lạ, vừa thực vừa ảo, có lúc xa nhưng đôi khi lại gần kề. Hương thơm của dạ lý hương về đem sẽ len lỏi trong gió, dịu dàng, khi thoảng thoảng quấn quýt, lúc lại ào ạt mạnh mẽ.


15 thg 5, 2019

Cây chôm chôm ba trồng

Ba cất được nhà vào năm 1966. Năm đó ba 30 tuổi. Trên mảnh đất hơn trăm mét vuông (ngang 6 dài 20) ngôi nhà nho nhỏ nằm ở giữa, phía trước và sau là sân, trồng cây. Sân trước là hoa kiểng và một hai cây lớn. Sân sau là rau và một cây lớn.

Sát cổng là cây dạ lý hương. Như tên của nó, cây này tỏa hương thơm ngát vào ban đêm. Ở vị trí gần như giữa chiều dài của sân, nằm bên phải từ ngoài cổng bước vô là cây chôm chôm. Việc trồng cây chôm chôm trước sân nhà có vẻ không bình thường lắm, nhưng không có gì lạ. Vì Long Khánh là xứ chôm chôm mà. Có thể hiểu rằng ba cần một cây có bóng mát trước sân và xin được cây chôm chôm giống của một người bạn. Thế là trồng cho cái tổ ấm mới của mình thôi! Cây lớn ở sau nhà là cây ổi.


Gia đình bên cây chôm chôm năm 1989

14 thg 5, 2019

Rau gì biết bay?

Rau gì biết bay?

Dễ ợt! Rau tàu bay!

Ảnh: Wikimedia

13 thg 5, 2019

Hoa Phượng, đâu chỉ là mùa hè

Nhắc đến mùa hè, người ta nghĩ tới hoa phượng. Nhắc đến hoa phượng, người ta nghĩ tới... Hà Triều. Hà Triều - Hoa Phượng chắc là cặp soạn giả nổi tiếng nhứt của sân khấu cải lương miền Nam trước 1975 (và như vậy cũng tương đương với nhứt Việt Nam từ xưa tới nay).

Lúc hai ông bắt đầu nổi tiếng với vở tuồng cải lương Khi hoa anh đào nở (1957) thì tui vẫn chưa sinh ra đời. Thế nhưng ngay từ lúc còn nhỏ chưa biết đánh giá tuồng tích hay dở ra sao, tui đã mặc nhiên hiểu như vầy: tuồng cải lương nào ghi tên soạn giả Hà Triều - Hoa Phượng thì là tuồng cải lương hay - và ngược lại - tuồng cải lương nào hay thì chắc hẳn soạn giả phải là Hà Triều - Hoa Phượng. Điều này cũng dễ hiểu thôi, vì thời đó rất nhiều vở tuồng nổi tiếng mang tên hai ông, như: Khi hoa anh đào nở, Nửa đời hương phấn, Tấm lòng của biển, Mưa rừng, Thái hậu Dương Vân Nga, Tần nương thất, Đường gươm Nguyên Bá...


Quang cảnh Núi Sập, quê hương của soạn giả Hoa Phượng

8 thg 5, 2019

Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh

Đường xưa lối cũ
Có bóng tre
Bóng tre che thôn nghèo...

Bước qua cổng Làng tre Phú An, bạn sẽ đi vào một con đường rợp bóng tre. Nếu bạn là người từ lâu xa quê hương, và lúc ấy nước mắt chợt rưng rưng nhớ đến những lời ca tha thiết của bài Đường xưa lối cũ như trên, thì hãy cứ để lòng mình tuôn trào cảm xúc vì có mấy khi bạn được ôm ấp bên lũy tre xanh làng quê như vậy đâu!



7 thg 5, 2019

Tre xanh xanh tự bao giờ

Tôi đến Làng tre Phú An 2 lần, cách nhau đúng 10 năm. Lần thứ nhất vào tháng 8/2008, khi khu du lịch sinh thái làng tre Phú An mới chính thức mở cửa và phục vụ du khách được 4 tháng. Lần thứ hai vào ngày cuối cùng của năm 2018.

Lý do thôi thúc tôi đến Làng tre Phú An lần đầu là bởi câu chuyện có phần như... cổ tích của người lập ra nó: Tiến sĩ Diệp thị Mỹ Hạnh. Đáng tiếc là cả 2 lần đến đây tôi đều không có dịp gặp người phụ nữ đáng kính này.

4 thg 5, 2019

Ngày xưa còn bé bỏng, cắp sách đến trường học...

Tui thường nhận thấy và tự hỏi: Không hiểu vì sao khi trò chuyện với những đàn anh chỉ lớn hơn tui chừng hai, ba tuổi lại cảm thấy họ có trình độ hiểu biết và nhận thức về xã hội, về văn hóa... cao hơn hẳn mình. Thắc mắc là bởi 2 tuổi không hề là con số đáng kể khi người ta đã vài chục tuổi và càng không đáng kể khi người ta đã sang tuổi sáu mươi. Nếu xét về học vấn thì có thể tự kiêu một chút mà nói rằng tui không hề thua kém các anh ấy, thậm chí là... hơn. Bởi vì tui đã tốt  nghiệp đại học đàng hoàng và khi đi học năm nào cũng là học sinh xuất sắc. Vậy thì tại sao?


30 thg 4, 2019

Ru em tròn giấc ngủ

Mặc Thế Nhân là một nhạc sĩ có có rất nhiều bài hát quen thuộc, được nhiều thế hệ yêu thích. Có lẽ bài hát nổi tiếng nhất của ông là Cho vừa lòng em

Thôi rồi ta đã xa nhau,
kể từ đêm pháo đỏ rượu hồng
Em đường em, anh đường anh
Yêu thương xưa chỉ còn âm thầm...



hoặc là bài Một lần dang dở

Khi mới thương nhau em hay nắm tay dặn dò
Cho dù cuộc đời là bể dâu trái ngang
Ðã thương nhau mình sắt son một lòng
Dẫu khổ thế nào thì tình cũng vẫn không phai.




Thế nhưng với tôi, bài hát của Mặc Thế Nhân mà tôi yêu mến nhất, luôn gợi lên nỗi niềm khắc khoải xa xăm, buồn diệu vợi và luôn trôi dài trên dòng ký ức là bài Ru em tròn giấc ngủ.


29 thg 4, 2019

Cho tôi xin em như gối mộng

Mộng, có nhiều mộng

Trong tiếng Việt, mộng có nhiều nghĩa. Cái nghĩa thường dùng và cũng nên thơ nhất là chữ mộng trong mộng mơ, nó được vận dụng vô trong quá trời thơ, văn, nhạc... 

Ít thơ mộng hơn, mộng là cái mầm mới nhú từ hột, như trong mọc mộng (tương tự nẩy mầm)


Khô khốc theo nghĩa kỹ thuật, mộng là một bộ phận lồi để gắn chặt vào bộ phận lõm, kiểu như mấy ông thợ mộc làm mộng gỗ.

Đáng sợ là mộng trong đau mắt nổi mộng.

Nghĩa cuối cùng thì mâu thuẫn hoàn toàn với nghĩa nên thơ ở trên kia, mộng nghĩa là to béo. Thử so sánh Người tình trong mộng với Người tình bò mộng coi! 

27 thg 4, 2019

Tại sao Trường Nữ Trung học Gia Long... tên là Gia Long?

Sài Gòn có 2 ngôi trường nữ sinh rất nổi tiếng là Gia Long và Trưng Vương. Tên của hai ngôi trường này đi vào thơ, vào nhạc rất nhiều. Một ngôi trường nữ sinh khác, nhỏ hơn và ít được biết hơn, là trường Lê văn Duyệt. Người ta nói tại chữ Lê văn Duyệt khó đưa vào nhạc, vào thơ hơn Gia Long hay Trưng Vương chớ cứ nữ sinh là nên thơ, là đáng yêu...


Trường Nữ sinh Gia Long. Ảnh: Hội Ái hữu Cựu Nữ sinh Gia Long Bắc California

Tui thì lại thắc mắc vì chuyện khác. Rằng trường nữ sinh mang tên Trưng Vương thì đúng rồi, nhưng tại sao lại mang tên ông vua (Gia Long) hay ông hoạn quan (Lê văn Duyệt)? Nhiều người cho rằng đây là câu hỏi ngớ ngẩn, vì đâu nhất thiết trường nữ phải mang tên phụ nữ, miễn đó là một tên danh nhân là được rồi. Ừ, đúng là ngớ ngẩn thiệt, nhưng mà...

26 thg 4, 2019

Đứt chến

Mấy mươi năm trước, phương tiện giải trí chưa có gì nhiều, thậm chí ti vi còn chưa có thì một trong những thú vui của phụ nữ - nhứt là phụ nữ đứng tuổi - là đánh bài tứ sắc. Đàn ông cũng có chơi bài tứ sắc, nhưng ít thôi, chủ yếu là họ đánh cờ tướng, cắt-tê, xập xám...



Giờ nhớ lại, nếu bây giờ giới trẻ nghiện chơi game như thế nào thì thời đó mấy bà ghiền tứ sắc cũng cỡ đó. Tui thời đó không nằm trong tập hợp những người mê bài tứ sắc (không phải phụ nữ, và cũng chưa lớn tuổi) nên không rành đánh bài tứ sắc cũng như không hiểu nổi cái sự ghiền đó, nhưng mà có những từ chuyên dùng trong đánh bài mà các bà hồi đó thường xài, trở thành từ phổ thông luôn mà không cần biết đánh bài vẫn hiểu.

25 thg 4, 2019

Đi xóm

Người miền Nam hồi xưa có từ "đi xóm", hiểu nôm na là đi đâu đó trong làng trong xóm, hổng có ở nhà.



Hồi thời bà ngoại tui, thỉnh thoảng bà lại nói: Tao đi xóm chút nghen bây! Vậy là bà te te đi qua nhà mấy bà hàng xóm để... tám, mà đa phần thì là gầy sòng đánh bài tứ sắc.

Tới thời ba tui, buổi chiều khi cơm nước xong xuôi, ông nói với má tui: Tui đi xóm chút nghe mình! Ấy là lúc ông đi cà phê cà pháo với bạn, cũng có khi là đi đờn ca tài tử ở nhà ai đó. Ba tui không biết nhậu, còn với người khác thì tui nghĩ là đi xóm còn có thể có nghĩa là đi nhậu.

21 thg 4, 2019

Tên người gắn với nhiều địa danh nhất ở Việt Nam

Ngày nay, tên người được dùng làm tên đường là một sự vinh danh, nhưng không phải hiếm và lạ. Ngày xưa, tên người được đặt cho tên sông, tên núi - mà lại do vua ban tặng nữa - mới thực sự hiếm có và vẻ vang. Có một người đã được hưởng vinh dự ấy, và còn hơn vậy nữa, nhờ công lao của mình: Thoại Ngọc Hầu Nguyễn văn Thoại.

Tượng Thoại Ngọc Hầu bên bờ hồ Ông Thoại, phía sau là núi Thoại Sơn. Ảnh: Bùi Thụy Đào Nguyên

8 thg 4, 2019

Rất đúng quy trình

Ở nhà làm bếp, thiếu vài trái ớt phải đi mua. Gặp ai thì chắc đã chạy ào ra chợ mua ngay một nhúm ớt đem về rồi. Tui thì không! Vì sao?

Thứ nhất, ớt mua trôi nổi ngoài chợ làm sao biết nguồn gốc, xuất xứ? Làm sao biết có đạt tiêu chuẩn an toàn thực phẩm không?

Thứ hai, người bán bốc một nhúm ớt đưa cho mình rồi nói 2 ngàn, 3 ngàn đồng gì đó. Không có cân đo đong đếm gì hết. Làm sao chính xác? Lỡ có một ngàn chín mà lấy của mình tới hai ngàn thì sao?

Thứ ba, là cái cốt lõi nhất. Mua bán kiểu này không hiện đại chút nào hết. Thế kỷ 21 rồi mà còn... mua ớt giống như hồi thế kỷ 20.

Tui, tui đi siêu thị.



28 thg 3, 2019

Kim Long cổ tự - chùa cổ mà không cổ

Từ TP Biên Hòa đi theo Tỉnh lộ 24 về hướng Trị An, tới ngã tư Bến Cá đi thẳng theo hương lộ 7 khoảng 800 met, nhìn bên phải ta thấy một ngôi chùa có bảng tên: Kim Long cổ tự.



Có điều, khi bước vào trong, ta thấy ngôi chùa này... rất mới. Sao lại gọi là cổ tự?

Câu chuyện về ngôi chùa và cái tên của nó có liên quan đến quá khứ cách đây hơn ba trăm năm.

27 thg 3, 2019

Chuyện tình nơi cửa Phật



Ngôi chùa trong ảnh là chùa Đại Giác, hay còn gọi là Đại Giác cổ tự, một trong 3 ngôi chùa cổ nhất của đất Đồng Nai.

Chùa Đại Giác được dựng từ khoảng đầu thế kỷ XVII. Vào năm 1779, công chúa thứ ba của vua Gia Long là Nguyễn Thị Ngọc Anh, trên đường chạy trốn quân Tây Sơn đã có thời gian trú ngụ tại chùa này. Khi lên ngôi vua, Nguyễn Ánh nhớ ơn đã ban chiếu trùng tu và phụng cúng pho tượng A-di-đà lớn bằng gỗ cao 2,56m (hiện vẫn còn ở chùa). Vì vậy nhân dân địa phương còn gọi là chùa Phật Lớn. Đến thời Minh Mạng, chùa tiếp tục được tu sửa. Công chúa Nguyễn Thị Ngọc Anh đã cúng một bức hoành phi lớn đề ba chữ "Đại Gíác Tự" treo trước chánh điện.

21 thg 3, 2019

Chùa Ba Vàng là chi và ở nơi nao?

Gần đây, tôi thấy khá nhiều bài trên các trang du lịch giới thiệu về chùa Ba Vàng ở Quảng Ninh, nói rằng đây là một điểm du lịch tâm linh quy mô lớn, hoành tráng. Tôi tò mò, tìm đọc lại các tài liệu hiện có của mình, xem ngôi chùa này có lịch sử thế nào. Lạ thay, không thấy bất cứ tài liệu nào nói rằng Quảng Ninh có một ngôi chùa nổi tiếng tên là chùa Ba Vàng hết.


Toàn cảnh chùa Ba Vàng. Ảnh: chuabavang.com.vn

17 thg 3, 2019

Một trời quan tái, mấy cho say?

Tui đoán là nhiều bạn cũng giống tui, rất yêu thích khổ thơ sau đây của Nguyễn Bính:

Chiều nay, thương nhớ nhất chiều nay
Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy
Ta uống cả em và uống cả
Một trời quan tái, mấy cho say?


Đây là khổ thơ cuối trong bài thơ mang tên "Một trời quan tái".



12 thg 3, 2019

1/7 ngày trong Đồng Tháp Mười

Đồng Tháp Mười là vùng đất ngập nước diện tích khoảng 700.000 ha của đồng bằng sông Cửu Long, trải rộng trên 3 tỉnh Long An, Tiền Giang và Đồng Tháp, trong đó nhiều nhất là ở Long An. Thủ phủ của vùng đất này là Kiến Tường - Mộc Hóa của Long An.

Xưa kia Nguyễn Hiến Lê viết Bảy ngày trong Đồng Tháp Mười, nay để tiết kiệm thời gian ta chỉ đi tới chỗ trung tâm của Đồng Tháp Mười cho gọn, và dĩ nhiên là tới chỗ đã tổ chức thành điểm tham quan du lịch cho đỡ nhọc công thám hiểm. Hành trình vì thế trở thành Một phần bảy ngày trong Đồng Tháp Mười, tức khoảng 3 - 4 tiếng đồng hồ thôi. Điểm du lịch đáp ứng được điều này là Khu du lịch sinh thái Làng nổi Tân Lập, ở Mộc Hóa, Long An.


Rừng tràm Đồng Tháp Mười

6 thg 3, 2019

Đồng Tháp - Tháp Mười - Đồng Tháp Mười

Đồng Tháp và Đồng Tháp Mười

Nói đến Đồng Tháp Mười, nhiều người (trong đó có tui) nghĩ ngay rằng đó là vùng đất thuộc tỉnh Đồng Tháp. Thiệt ra thì không phải vậy! Đồng Tháp Mười là tên gọi một vùng đất ngập nước của đồng bằng sông Cửu Long, có diện tích 697.000 ha, trải rộng trên ba tỉnh Long An, Tiền Giang và Đồng Tháp trong đó Long An chiếm hơn phân nửa, thủ phủ vùng là thị xã Kiến Tường.


Còn Đồng Tháp là tên tỉnh như chúng ta đều đã biết. Điều cần biết là tên này chỉ mới được chính quyền cách mạng đặt từ 1976 thôi, trước đây chỗ này thuộc hai tỉnh Kiến Phong và Sa Đéc. Đồng Tháp quả là có liên quan đến Đồng Tháp Mười, vì một phần vùng đất này nằm trong địa phận Đồng Tháp, nhưng chỉ là phần nhỏ thôi, còn hơn phân nửa Đồng Tháp Mười thuộc về Long An kia mà. Thủ phủ của vùng Đồng Tháp Mười cũng thuộc về Long An đó thôi.

2 thg 3, 2019

Nên em mềm như... cái gì đây?

Không cần phải nhắc hay khen Còn chút gì để nhớ nữa, vì đó đã là bài thơ, ca khúc tuyệt vời sống mãi trong lòng nhiều người. Thế nhưng có một câu trong bài hát - bài thơ này khiến tui có một chút phân vân. Đó là câu:

Nên em mềm như mây chiều trong

Xét trong nguyên khổ thơ thì ý thơ tuyệt hay:

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong


Các con của Vũ Hữu Định bên mộ cha, phía sau là 2 khổ cuối của bài thơ Còn một chút gì để nhớ

27 thg 2, 2019

Cá vồ đém

Khi anh Lâm văn Sơn dẫn tui vô bếp của Vườn trái cây Vàm Xáng để chọn món ăn, tui được hỏi: Ăn cá gì? Cá lóc hay cá vồ đém?

Tui hả họng, hỏi anh Sơn: Cá vồ đém là cá gì? Ảnh nói: Nó là một loại cá tra, hiếm và ngon hơn cá lóc. Chọn ăn vồ đém đi. Và ảnh chỉ cho tui coi một dĩa cá vồ đém đã làm sẵn như trong hình sau.



Tui hỏi: Sao kiu là vồ đém? Anh Sơn trả lời là: Tại hai bên ngực nó có hai cái đém. Mấy bạn nhà bếp nghe vậy liền kêu lên: Dẫn ổng ra ngoài ao bắt con vồ đém còn sống lên coi thì mới biết chớ con này đã chặt khúc ra rồi sao thấy cái đém!

25 thg 2, 2019

Anh Bình Định

Đọc lại một tùy bút rất hay và dễ thương của nhà văn Võ Phiến (1925 - 2015), viết về anh Bình Định. Đăng lại để những anh quê ở Bình Định thấy thích. Riêng tui thì chỉ có gốc gác từ thời ông nội là anh Bình Định thôi, có điều ông nội tui đúng là sinh ở Phù Mỹ, Bình Định - nơi sinh của Võ Phiến!
-----

Ðề tựa một cuốn sách của ông Nguyễn Ðình Tư, ông Nguyễn Hiến Lê cho biết đã từng muốn kiếm một khu vườn ở lại vũng Lắm hay Xuân Đài.

Vị học giả từ đất Bắc vào toan mua vườn làm nhà ở Phú Yên vì ông "thương" cảnh đẹp Phú Yên, muốn thưởng ngoạn cho thỏa thích. (Thương là chữ của ông Nguyễn, nhại một tiếng trong ca dao địa phương). Làm dân Bình Định, tôi có hơn ông Nguyễn thêm một lý do nữa để lưu luyến Phú Yên: ở đây, người ta "thương" trai Bình Định. "Người ta" là con gái, thế mới càng thú vị. Thú vị và hiếm có. Bởi vì trong văn chương bình dân của từng địa phương không dễ tìm ra một câu thắm thiết tình tứ của miền này hướng về miền kia như câu hát của gái Phú Yên:

Anh về Bình định chi lâu
Chiều chiều em đứng hàng dâu ngó chừng.
Hai hàng nước mắt rưng rưng,
Chàng xa cách thiếp dậm chưn kêu trời.


Tìm đâu cho được những câu như thế? Câu hát về trai Quảng gái Huế chăng?

23 thg 1, 2019

Chùa Hội Khánh - không chỉ là ngôi chùa

Chùa Hội Khánh là một Di tích Lịch sử - Văn hóa cấp Quốc gia, tọa lạc tại số 35 đường Bác sĩ Yersin, phường Phú Cường, TP. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Có lẽ đây là ngôi chùa nổi tiếng nhất Bình Dương, vì rất nhiều điều...

Cổ kính, trang nghiêm

Chùa Hội Khánh được xem là ngôi chùa cổ nhất ở Bình Dương. Chùa được khai sơn năm 1741, trên một ngọn đồi cao. Tuy nhiên đến năm 1868 chùa bị hư hỏng nặng, hòa thượng Chánh Đắc cho xây dựng chùa mới dưới chân đồi, cách vị trí cũ khoảng 100 met. Chùa tọa lạc ở đó cho đến nay.


Ngôi chánh điện chùa Hội Khánh

17 thg 1, 2019

Dành cho má một ngày

Nhắc đến nhạc sĩ Trương Quốc Khánh là người ta nghĩ ngay đến bài hát Tự nguyện, và dường như ít người nhớ đến những bài hát khác của ông. Tui... cũng vậy! Tuy nhiên có một dịp rất ngẫu nhiên tui lại biết đến một bài hát rất hay và... dễ thương khác của ông, bài Dành cho má một ngày, chỉ có điều là khi biết bài hát ấy tui chẳng biết tác giả của nó là ai.


Lúa ngàn năm lúa xanh trên đồng
Lúa má trồng mòn mắt chờ mong

16 thg 1, 2019

Ruộng lúa đã có người cày

Buổi sáng tình cờ có dịp ra cánh đồng lúa, chợt nhớ tới một câu hát thật xa xưa

Một đêm dài, ngủ thật ngon mai sớm ta ra đồng



Bài hát này thuở học cấp 2 (khoảng 1971 - 1974) thường được hát nhiều trong sinh hoạt tập thể. Hồi đó còn nhỏ, ít để ý đến tên tác giả, xuất xứ của bài hát. Chỉ biết người ta hát thì mình hát, nghe hay thì hát, thích thì hát.

15 thg 1, 2019

Khúc ca tiễn biệt

Hồi nhỏ tui cũng ti toe làm thơ, và cũng có vài bài đăng báo, nhưng mà chả ai khen hay và cũng chả ai thèm nhớ. Tui nghĩ bài thơ gây xúc động dạt dào phải là bài khóc thương ai đó ra đi vĩnh viễn, kiểu như... Nguyễn Đình Chiểu viết Văn tế Nghĩa sĩ Cần Giuộc. Vậy nên tui ráng suy nghĩ coi có ai... chết hông để mình làm thơ than khóc. Cuối cùng tui đã nghĩ ra... người chết để mình làm thơ vĩnh biệt, kết quả là bài thơ sau đây. Không biết có ai nhớ chắng, nhưng chắc chắn có một người nhớ. Đó là... tui!

14 thg 1, 2019

Ngôi chùa mang tên Chùa Cô hồn

Dân Biên Hòa hầu hết đều biết hoặc nghe tên chùa Cô hồn, cái tên nghe là lạ. Thật ra chùa có tên là Bửu Hưng, nằm ở đầu đường Phan Đình Phùng. Nguồn gốc tên chùa Cô hồn là một câu chuyện lịch sử bi tráng.


Đầu thế kỷ 20, một Hội kín yêu nước được lập nên ở Biên Hòa, mang tên trại Lâm Trung. Trại chiêu tập người, tổ chức luyện tập võ nghệ, trang bị vũ khí, tích trữ lương thực…chờ thời cơ đánh Pháp. Người dân xem những trại viên Lâm Trung trại như những vị hảo hán Lương Sơn Bạt. Căn cứ trại đóng tại núi Gò Mọi, vùng Thiện Tân, Vĩnh Cửu.

8 thg 1, 2019

Em nghe gì không hỡi em?

Dạo đó, khoảng năm 1973, ca khúc Thương quá Việt Nam của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ được mọi người hát rất nhiều, đi đâu cũng nghe người ta hát "Em nghe gì không hỡi em? Con chim nó hót vang đầu hè. Em thấy gì không hỡi em? Con chim nó múa trên cành tre".



Giờ này ngồi nhớ lại chuyện hơn 45 năm trước có thể không chính xác lắm, nhưng tui nghĩ là hồi đó Ôi thương quá trái tim Việt Nam được mọi người ngân nga như bây giờ ai kia rên rỉ Đắp mộ cuộc tình vậy á!

5 thg 1, 2019

Bao nhiêu ngày nữa Tết?

Cuối năm, ngồi lục lọi mớ giấy tờ cũ, bỗng lòi ra một tờ giấy tập từ năm...1980. Thời đó giấy tập cho dù còn mới cũng đã vàng khè rồi, huống hồ bây giờ đã qua gần bốn mươi năm.