28 thg 5, 2009

Thu hát cho người

Trung thu, lâu lắm rồi…

Năm 1982, tháng 5, tôi tốt nghiệp Đại học Bách khoa TPHCM. Không như những bạn sinh viên khác, lo lắng chỗ làm khi ra trường, tôi đã biết chắc chỗ làm của mình ngay khi chưa tốt nghiệp: ở lại trường làm cán bộ giảng dạy! Đó cũng là ước nguyện của tôi ngày ấy.

Tôi muốn nhấn mạnh chữ ngày ấy. Với lòng say mê và tính háu thắng của tuổi trẻ, tôi nghĩ rằng giảng viên trường đại học – lại là Đại học Bách khoa quả là một niềm vinh dự lớn. Bất chấp rằng tôi không hề say mê với ngành nghề đang học (cơ khí), bất chấp rằng hoàn cảnh gia đình đang rất khó khăn mà đời sống của người giảng viên lúc ấy thật gian khổ (chứ không phải như bây giờ đâu!).

Mấy tháng trôi qua trong cuộc đời làm giảng viên đại học. Tôi không có chỗ ở. Tôi chưa chuyển được hộ khẩu về TP. Tôi phải ở tạm trong phòng ký túc xá của mình thuở còn là sinh viên. Thầy giáo ở chung với sinh viên trong ký túc xá – nói chính xác là ở lậu! Và còn nhiều điều gian nan nữa, nếu có dịp nào tôi sẽ kể lại.

20 thg 2, 2009

Gặp lại cô Bắc kỳ nho nhỏ


(Viết nhân ngày Valentine 14/02/09)

Đó là một buổi chiều xuân.

Một buổi hoàng hôn mùa xuân trong rừng Nam Cát Tiên.

Trong căn phòng ăn nhỏ cạnh bờ sông Tà Lài của khu rừng nguyên sinh, tôi tình cờ gặp lại ông sau nhiều năm.

Ông đã già lắm rồi, gần bảy mươi có lẽ. Ông đi cùng với bà. Tóc ông bạc trắng, tóc bà hoa râm. Hai vợ chồng già ngồi cùng nhau giữa cái tĩnh mịch của rừng thẳm, giữa chút nắng tàn của buổi hoàng hôn. Chỉ có hai vợ chồng, không có con cháu đi cùng. Có lẽ hai người muốn có những phút giây riêng với nhau giữa một nơi vắng người, giữa rừng xanh u tịch, giữa giòng thời gian đang rơi từng giọt, từng giọt...


About me



Trên trời có đám mây xanh
Chính giữa mây trắng, xung quanh mây vàng
Dưới trần có gã lang thang
Tìm đâu ra động hoa vàng ngủ say