12 thg 8, 2016

Du lịch quá giang

Năm 1986, tui ra Hà Nội lần đầu tiên, bằng xe U-oát, đi chung với vị lãnh đạo công ty (đi họp ấy mà).

Hồi đó mới có cầu Thăng Long do Liên Xô làm, báo chí vẫn gọi là "công trình thế kỷ". Tui mong được tận mắt nhìn thấy cầu Thăng Long, xin với bác phó giám đốc cho xe chạy qua cầu để ngắm. Bác ấy gạt đi, phán một câu xanh dờn: Cầu là cái bắc qua sông ấy mà, có gì mà xem!

Nay tui về Quy Nhơn cùng một số bà con để dự đám cưới. Quy Nhơn có cầu Nhơn Hội (giờ đổi tên thành cầu Thị Nại) là cầu vượt biển dài nhất Việt Nam (7 km). Mấy đứa nhỏ trong đoàn muốn được qua cầu đề chiêm ngưỡng. Gã tài xế phán một câu cũng xanh lè như ông phó giám đốc năm nào: Cầu là cái bắc qua sông ấy mà, có gì mà coi! May là tui còn biểu được hắn chạy qua. Nhưng chạy qua rồi, gã vẫn phán: Thấy chưa, cũng là cái bắc qua sông thôi! (ừm, có điều là ở đây bắc qua biển).

Cầu Thị Nại. Ảnh chụp năm 2015, không phải trong câu chuyện kể ở trên


Tụi tui tới khu du lịch Ghềnh Ráng, nơi có mộ và nhà lưu niệm Hàn Mặc Tử, có bãi Đá Trứng. Ai đã đến đây đều biết là khung cảnh tuyệt đẹp và nên thơ. Có bãi Đá Trứng, còn gọi là Bãi Hoàng hậu, vì ngày xưa hoàng hậu Nam Phương thường ra tắm. Có nơi để ta thăm và nhớ lại nhà thơ tài hoa đoản mệnh... Gã lái xe lại lên giọng hiểu biết: Chỗ này mở thành khu du lịch thật là thất sách. Chỉ có đá với biển không thôi, chán chết! (Hic!)

(Sau đó thì tui biết đối với gã thì du lịch phải có cái gì. Gã nhớ rõ những điểm có nhà hàng, quán ăn và luôn hăng hái tắp vô để "liên hệ trước"!!!)

Có một lần, tui đưa một anh bạn trẻ là giám đốc một công ty lớn đến công tác tại Buôn Ma Thuột. Đêm, tui đề nghị anh ta ngủ tại Buôn Đôn để hưởng thú vui giữa rừng, thay vì nghỉ ở những khách sạn sang trọng trong thành phố Buôn Ma Thuột (là những thứ đối với ảnh đã quá quen thuộc). Ảnh vui vẻ nhận lời. Tụi tui ngủ đêm trong nhà sàn bên dòng sông Sê-rê-pốc. Dòng sông ì ầm cuộn chảy, xa kia là rừng nguyên sinh Yok Đôn, bên này là mấy cây Kơ-nia vươn cao. Thiên nhiên hùng vĩ làm sao! Tui tính sáng hôm sau là sẽ cho anh bạn trẻ cỡi voi đi dạo dưới sông, giữa rừng. Thế nhưng sáng sớm, anh bạn trẻ đùng đùng đòi về: Ở đây chán quá! Không có máy lạnh, không có quán bia (ôm), không có karaoke... Về Sài gòn đi! Vậy là không cỡi voi, đã vậy tui còn bị anh ta gọi là... người rừng! (Hic!)

Cỡi voi ở Buôn Đôn

Lần nọ, tui lên đỉnh Lang Biang cùng một số bạn bè là chủ doanh nghiệp. Cùng đi có các "mệnh phụ phu nhân". Lang Biang đồi núi chập chùng, khí trời lạnh buốt, thật tuyệt vời. Khi xuống núi, các bà càu nhàu: Đi lên đây đường đèo dốc thấy phát sợ, trời thì lạnh ngắt. Chán òm, hổng biết mấy ổng thích thú gì mà lên vậy! (Sau tôi cũng biết, nếu đi shopping thì các bà khoái hơn!)

Đi du lịch phải có người đồng hành hợp tính hợp ý mới vui, nếu không thì dễ nản lắm! Tuy vậy, đó cũng là bạn bè, mình hiểu tính ý và chiều theo bạn cũng được (biết đâu bạn cũng phải khổ sở để chiều theo ý mình). Còn như bạn đi cùng một thằng lái xe xấu tính, lải nhải chuyện vớ vẩn thì coi như xong đời, chuyến đi của bạn bị quăng vô... recycle bin luôn!

Phạm Hoài Nhân

3 nhận xét:

  1. Hì hì. Tui toàn đi chụp ảnh mình ên cũng lí do ấy. Vì người chung nhà không thích lội như mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đời anh cô đơn nên đi với ai cũng cô đơn... :-)

      Xóa