20 thg 11, 2012

Thầy!

Tui không phải thầy giáo thứ thiệt. Vậy mà ai cũng kêu tui bằng thầy, có thích không? (thầy giáo, chớ không phải… thầy bói hay thầy chùa đâu à nghen!). Chẳng là vì hồi nẳm, thuở tin học còn là thứ xa lạ với mọi người, tui đã hăng lên, bằng chút kiến thức của mình tui đã mở lớp dạy tin học căn bản cho mọi người, từ quan lớn đến dân đen, từ thằng cu đến ông già, từ Chí Phèo đến Hằng Nga…

Thuở ấy chưa có nhiều nơi dạy, chưa có mấy ai biết tới máy tính nên tui trở thành người thầy đầu tiên của nhiều người. Vậy là tui được kêu bằng thầy!



Có người học, tất nhiên có người biết xài máy tính. Có người biết xài máy tính tất nhiên có người cần mua máy tính. Có người cần mua máy tính tất nhiên họ phải hỏi thăm mua cái gì và mua ở đâu.

Hỏi ai? Hỏi thầy chớ còn ai nữa!

Vậy là tui ti toe làm nghề mua bán máy tính. Như đã nói, tui có nhiều học trò đủ mọi giới, giám đốc có, lãnh đạo chính quyền có, dân gian có… Vì vậy, chuyện mua bán máy tính rất phát đạt. Hì hì, tiền vô cũng khá, sướng hơn đi dạy nhiều!

Dân gian có câu thầy giáo tháo giầy, giáo chức dứt cháo, làm thầy giáo đâu có giàu được. Vậy nên sau một thời gian tui quyết định bỏ sự nghiệp dạy tin học để chuyên tâm mua bán máy tính cho nó mau khấm khá.

Hic, hồi đó có thằng bạn nói với tui rằng mua bán là mang búa, nhưng tui không chịu hiểu. Tới chừng lao đầu vô rồi mới thấy cái sự nghiệp mua bán với sự nghiệp dạy học nó khác nhau một trời một vực!

Thầy giáo thì mẫu mực, nghiêm túc, luôn được tôn trọng, còn cái anh mua bán thì đúng là… chợ búa thiệt. Nè nhe, nếu bán hàng cho các anh đơn vị nhà nước thì luôn phải có tiền lót tay, đàm phán chuyện chung chi dưới gầm bàn, ông thầy giáo mà nói mấy chuyện đó thì mắc cỡ chết. Còn bán hàng cho người dùng cá nhân thì trả giá lên trả giá xuống như hàng tôm hàng cá, xiêu lòng giảm giá thì hết lời, còn không giảm giá thì đành giảm… tình nghĩa thầy trò! Chưa kể là nếu máy bị trục trặc, phải bảo hành thì phải giơ cái bản mặt ra cho khách hàng chì chiết, chẳng còn coi ông thầy ra cái chi hết…

Lại nữa, muốn bán hàng lời nhiều thì phải bán đồ dỏm, phải mua đồ lậu. Hừm, với tư cách một người đã từng là thầy giáo thì sao làm vậy được? Vậy là bán giá cao, vậy là cạnh tranh không lại…

Thú thiệt là tui đâm ra ngán ngẩm. Còn chút an ủi là sau bao nhiêu năm nghỉ dạy, mình vẫn còn được gọi là thầy như một thói quen.

Bữa nọ, tui tình cờ ghé vào một quán phở dùng bữa điểm tâm. Đang xì xụp húp phở bỗng có người bước tới cất tiếng: Chào Thầy!

Tui ngó lên, té ra là anh chàng bán phở. Lạ hoắc, chẳng quen tí nào!

Anh chàng vồn vã hỏi tui:
  • Phở ăn được hông thầy? Thầy còn nhớ em hông? Em học tin học căn bản ở chỗ thầy từ năm một ngàn chín trăm hồi đó…
Ra là vậy! Tui không nhớ, nhưng tui sướng, vì còn có người kêu mình bằng thầy. Vừa ăn vừa trò chuyện, tui hỏi anh chàng:
  • Lâu quá rồi mới gặp, sao em học tin học mà không làm gì liên quan đến tin học, lại đi bán phở?
Anh chàng nhanh nhẩu trả lời ngay:
  • Hồi đó còn trẻ, em tính học tin học coi có cơ may làm việc gì liên quan đến tin học không. Rồi theo thời gian, em thấy mình không có khiếu, nên chọn nghề khác để làm. Mình phải biết năng lực, sở trường, sở thích của mình là gì để chọn nghề cho đúng, thầy ạ! Bán phở cũng là một nghề, em thích, em làm tốt, vậy thì chọn nó là quá đúng rồi, mắc chi em phải làm việc có liên quan đến tin học hả thầy? Phở ăn được hông thầy?
Tui xém sặc phở. Tui cũng không biết mình chọn nghề mua bán là có đúng hay không nữa.

Anh chàng bán phở tíu tít hỏi thăm:
  • Giờ thầy còn dạy hông thầy ?
Tui bất giác trả lời ngay :
  • Không, em ạ, tui… mất dạy lâu rồi!

Hai Ẩu

Siêu thị Số - số 42, tháng 11/2009

2 nhận xét:

  1. Sao cuộc đời tui cũng bị giống i sì như bạn kể vậy.
    :-(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là chúng ta cùng "mất dạy" như nhau sao? :-)

      Xóa