19 thg 12, 2011

Quần anh sứt chỉ đường tà...

Thật tình mà nói, tôi dốt đến mức chẳng biết là cái quần nó có tà hay không? (Chắc là không, phải vậy chăng?).Tôi chỉ biết những cái quần mình mặc, có cái bị đứt nút, có cái bị sứt móc, có cái bị đứt quai chỗ xỏ dây nịt, v.v... (tôi chẳng biết gọi tên những bộ phận của chiếc quần ấy là gì). Giải quyết những chuyện ấy như thế nào? Đơn giản lắm, thôi không sử dụng chúng nữa chứ sao! Mặc dù có khi nó cũng rất mới. Cho đến khi chỉ còn 1, 2 chiếc quần để mặc.

Bùm cũng thế. Có cái quần bị tuột chỉ ở chỗ túi quần, có cái bị chật... Nó cứ để vậy mà mặc, cho đến khi... không được nữa thì thôi.


Thế rồi Bùm chuẩn bị vào đại học. Nó hỏi tôi:

  • Ba có cái quần nào hư, con đem đi sửa chung với quần của con luôn.
  • Đem đi đâu sửa?
  • Dạ ra tiệm. Con hỏi mấy đứa bạn, nó chỉ chỗ.

Vậy à? Đơn giản vậy thôi à? Tôi soạn mấy cái quần cho Bùm mang đi, thầm nghĩ: Tại mình chỉ nghĩ đến những chuyện lớn, lại ngại ngùng không dám hỏi ai chỗ... sửa quần (hic, giám đốc công ty mà, hỏi vậy người ta biết mình không có ai chăm sóc cái ăn cái mặc, kỳ chết!).
  • Mai mốt Bùm đi học, ai đem quần ba đi sửa?
  • Thì cuối tuần Bùm về nhà...
Ừ, chỉ có thế thôi. Dòng đời vẫn trôi như đã từng trôi.

Bùm đi rồi, tôi mở nhạc nghe:

À à ơi, à à ơi
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu...

Mẹ già cũng có còn đâu để mà chưa khâu nhỉ?



Những đồi sim, những đồi sim
Đồi tím hoa sim tím cả chiều hoang biền biệt...

Photobucket

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét