13 thg 4, 2013

Cởi trần ra tắm suối dưới mưa

Tuổi thơ tôi ở Long Khánh. Tỉnh Long Khánh trước năm 1975 chứ không phải huyện Long Khánh hay thị xã Long Khánh bây giờ. Nó gắn liền với quãng đời từ lúc sinh ra đến năm 15, 16 tuổi.


Về Long Khánh - năm 2011

Long Khánh không có sông, không có biển. Chỉ có những con suối.

Thuở còn bé có mấy khi được ra khỏi tỉnh lẻ để mà đến được những dòng sông, nên cậu bé ngày ấy thương yêu và quyến luyến biết bao nhiêu những con suối nhỏ.


Hồi đó còn quá bé để mà say mơ, để mà yêu thương lãng mạn như Trăng mờ bên suối

Người hẹn cùng ta đến bên bờ suối

Rừng chiều mờ sương ánh trăng mờ chiếu

cũng chưa biết mơ mộng như Suối mơ


Suối mơ!
Bên rừng thu vắng,
giòng nước trôi lững lờ ngoài nắng.


Con suối lúc ấy trong vắt như tuổi thơ, róc rách cười vui len lỏi qua từng khe đá.

Những buổi chiều 15 phút đạp xe là đến suối. Tên suối mộc mạc: suối Gia Liêu, suối Rết... 

Cởi trần ra, ôm lấy phiến đá, tung tăng giữa dòng nước mát. Rồi bỗng nhiên mưa đổ xuống. Nước từ trên cao rơi xuống, nước vồ vập quanh thân. Cả đất trời và trẻ thơ cùng cười vui hớn hở giữa nước mát trong lành.

Năm 1977 tôi 18 tuổi, vào đại học. Giã từ Long Khánh, giã từ những con suối nhỏ... Cuộc chia ly ấy có ai ngờ là vĩnh viễn. Rồi ra trường, rồi làm việc ở TPHCM, ở Biên Hòa. Hơn ba mươi năm qua, Biên Hòa có dòng sông Đồng Nai cũng dần đong đầy kỷ niệm, con suối nhỏ ngày xưa thành ký ức nhạt nhòa.

Trong hơn ba mươi năm ấy, có khi cũng về lại Long Khánh, ngồi trong quán cà phê sân vườn có con suối ngày xưa lặng lẽ chảy qua. Cũng đẹp đấy, nên thơ đấy, nhưng sao thiếu vẻ hoang sơ, thiếu nét hồn nhiên vô tư lự? Và hơn hết, là không thể cởi trần ra nhảy ùm xuống suối nô đùa!

Cũng có khi đi du lịch đến những con suối trong rừng vắng như suối Đá ở Bà Rịa. Hoang sơ và đẹp đến nao lòng. Có thể nhảy xuống suối để vẫy vùng trong nước. Thật vui thú và sung sướng, nhưng vẫn thấy thiếu một cái gì đó. Phải rồi, thiếu một đứa trẻ con trong tôi. Mình đã là một ông già!



Tắm suối ở suối Đá, Bà Rịa

Bây giờ ở thành phố Biên Hòa trời đang chuyển mưa. Ước gì trời mưa xuống. Ước gì mình đang ở bên bờ suối. Mình sẽ cởi trần ra tắm suối dưới mưa... Ước mơ đơn sơ, nhưng đã quá xa vời...

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ!


Phạm Hoài Nhân

10 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Khà khà, thật ra là "Cởi đồ ra" nhưng mình nói "Cởi trần ra" cho nó... nho nhã ấy ma! :-D

      Xóa
  2. Hoài niệm đẹp cũng là một lần được tắm mát đấy thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy đó Gió. Nó giúp mình trong thoáng chốc quên đi cái xô bồ xô bộn của đời thường...

      Xóa
  3. hôm trước đc cơn mưa to, em lại đc tắm mưa. hôm nay đọc bài này e lại mong trời mưa, lần này sẽ rủ susu tắm mưa chung luôn :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha ha, tắm mưa thật là sảng khoái. Nhưng mắc mưa thì thật là tê tái!

      Xóa
  4. Tôi về lại Long Khánh xưa
    Tìm người con gái trời mưa đứng chờ
    Chiều rơi ngày ấy bơ vơ
    Tới giờ hoang lạnh sương mờ đêm trơ

    Ai về Long Khánh cho tôi nhắn
    Xin hạt cà phê chốn núi rừng
    Xin lá cao su buồn muôn kiếp
    Bên màu đất đỏ mấy mùa thưa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ có người ở đã từng ở Long Khánh mới có thể viết nên những câu thơ đậm nét miền Đông đất đỏ như vậy anh Nam Hòa ơi!

      Xóa
  5. Vâng, mấy chục năm rồi mà vẫn chưa phai mờ... làm sao quên được con đường Hồng Thập Tự đất đỏ đối diện tiệm chụp ảnh Phụng, quán phở Ba Tiều (nhà mình trước ở ngay ga xe lửa sau ra ở đối diện với tiệm chụp hình Phụng.., rồi nhà thờ LK, nhất là dinh đại tướng Tỵ mà bọn mình hồi ấy hay cúp cua vô đó ăn xoài chấm mắm đường, bẻ trộm dừa, ổi ..

    Anh học ở LK mà đậu ĐH bách khoa là ..oách lắm, hồi bọn mình học số người đậu bách khoa mỗi năm chừng 2 tới 4 người là nhiều, mình là người duy nhất của LK trước 1975 đậu vào trường Viễn Thông vì cả nước 1973 chỉ lấy có 70 người thôi ..mà lại chia ra vô tuyến chỉ lấy có 20 nên cũng rất khó mà đậu, vì đậu là được miễn dịch về học vấn, qúy vô cùng ...

    Anh là dân bách khoa mà sao cũng lãng mạn và văn vẻ quá hén! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đó anh Hòa, những năm đầu tiên sau GP số người đậu ĐH của LK ít lắm. Năm tôi học là có 3 người cùng lớp.

      Sau này mình học cũng giỏi và được giữ lại trường ĐHBK làm CB giảng dạy, nhưng chỉ ở đó 1 năm rồi về Biên Hòa để... gần mẹ của Đắc Nhân, rồi hơn 1 năm sau đó làm đám cưới.

      Mẹ của ĐN mất năm 2000 anh ạ, và từ đó đến nay tôi gà trống nuôi con (2 đứa con trai).

      Cuộc đời xáo động quá anh nhỉ?

      Xóa