12 thg 5, 2013

Nụ cười



Đám tang má. 

Hai mươi mấy đứa cả con lẫn cháu chen chúc nhau quỳ trước linh cửu để cúng cơm và cầu siêu cho má.


Mấy chiếc chiếu trải từ thềm dài xuống phía dưới sân. Tôi là con trưởng, quỳ dâng hương ở phía trước mọi người, vì thế vị trí của tôi ở trên thềm, còn những người còn lại thì ở dưới sân.


Tôi bước lên thượng hương và lùi lại để quỳ vào vị trí cũ. Quay lưng, không xác định đúng vị trí nên tôi lùi hơi quá lố, khi quỳ xuống đầu gối tôi ở trên thềm còn bàn chân thì ở dưới sân. Cả thân người tôi lảo đảo ngã về phía sau, hai ống quyển cấn mạnh vào bậc thềm đau điếng.



Nhìn cảnh ông anh Hai suýt té và nhăn nhó vì đau, mấy đứa em tôi không nhịn được cười trong khung cảnh trang nghiêm của buổi cúng. Tôi vừa đau, vừa sợ, bất giác nhìn lên ảnh má trước linh cửu. Má như mỉm cười, mắng yêu: Mấy đứa bây hư quá, cúng cho má mà còn giỡn nữa!

Má là như vậy đó, luôn mỉm cười bao dung. Má như đang ngồi âu yếm nhìn đàn con nhỏ đùa chơi.


Thương má quá, má ơi! 


Phạm Hoài Nhân
Viết trong ngày đám tang má 12/06/2007

3 nhận xét:

  1. :(
    Khiến tui nhớ Mom hong hà, huhu

    Trả lờiXóa
  2. Chuyển lời:

    CHÀO ANH PHẠM HOÀI NHÂN

    CHÚNG TÔI MONG ĐƯỢC ANH ĐỒNG Ý CHO ĐĂNG BÀI VIẾT "MỘT THỜI GHẺ NGỨA" LÊN TRANG NHÀ "tuongtri.com" VÀO NGÀY THỨ BA 14/05/13 (THỨ TƯ 15/05/13 TẠI VIỆT NAM).
    MONG TÁC GIẢ DÀNH CHÚT THÌ GIỜ GHÉ VÀO TRANG NHÀ ĐỂ ĐỌC, CHIA SẺ VÀ TRẢ LỜI NHỮNG PHẢN HỒI.
    CHÂN THÀNH CÁM ƠN ANH TRƯỚC.

    TUONG TRI

    Trả lờiXóa